Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Đặc nhiệm người Chechnya trong chiến tranh Chechnya, Gruzia, Donbass và nay là Syria (P1-10/4/2018)

(Bài đăng trên SOHA.VN)

Kỳ 1: Từ các chiến binh trong cuộc chiến Chechnya I và II cho tới “Vostok” và “Zapad” trong chiến tranh Gruzia năm 2008.

Tiếp theo sự kiện Liên Xô sụp đổ những năm 90 và Liên bang Nga được thành lập , Vùng đất Chechnya tại khu vực Caucasus thuộc Nga tuyên bố độc lập và tự xưng là Cộng hòa Ichkeria (gọi tắt là Ichkeria).  
Với đường lối chính trị hung hăng của Tổng thống Chechnya tự xưng, Dzhokhar Dudayev và tham vọng chính trị của Tổng thống Nga Boris Yeltsin, Cuộc chiến tranh Chechnya lần 1 nổ ra khi Quân đội Nga cùng các lực lượng ủng hộ tiến vào Grozny năm 1994.
Tuy nhiên sau hai năm chiến tranh với thiệt hại nặng nề về cơ giới trước chiến thuật du kích của phiến quân Chechnya, quân đội Nga đã rút khỏi Chechnya theo hòa ước Khasavyurtz kéo theo các lực lượng ủng hộ địa phương.
Ichkeria vẫn duy trì sự độc lập cho đến khi cuộc chiến tranh thứ hai nổ ra vào năm 1999. Năm 1999, lực lượng chính phủ Nga bắt đầu một chiến dịch chống khủng bố ở Chechnya, nhằm đáp lại cuộc xâm lược Dagestan của các lực lượng Hồi giáo Cực đoan được hậu thuẫn của Ichkeria.
Vào đầu năm 2000, sau một năm giao tranh ác liệt phá hủy hoàn toàn Thủ phủ Grozy và các đô thị khác ở Chechnya, Nga đã thành công trong việc đưa Chechnya trở lại dưới sự kiểm soát trực tiếp của Moscow.

Lực lượng đối lập Chechnya gốc Nga ủng hộ Liên bang
Từ năm 1991 đến năm 1994, hàng chục ngàn người dân tộc không phải Chechen đã rời khỏi  Ichkeria do leo thang bạo lực và phân biệt đối xử  (chủ yếu là người Nga, Ukraina và Armenia) với đỉnh  điểm là sự kiện Tổng thống Ichkeria Dzhokhar Dudayev ra lệnh trục xuất người không phải là Chechen.
Người Nga đã quyết định hành động. Các nhóm đối lập gồm đa phần người gốc Nga ở Chechnya được Quân đội Liên bang trang bị vũ khí, và gần như ngay lập tức hai phía ( Ichkeria và đối lập gốc Nga) đã đối đầu và lan rộng trở thành một cuộc xung đột vũ trang.
Vào thời kỳ này, trong những trận đánh cả hai phe đều sử dụng vũ khí hạng nặng, tuy nhiên khá hạn chế cường độ.
Tháng 3 năm 1992, phe đối lập đã cố gắng đảo chính, nhưng nỗ lực của họ đã bị lực lượng Ichkeria phát hiện.
Sau khi tiến hành một cuộc đảo chính bất thành, phe đối lập tự tổ chức thành Hội đồng lâm  thời của Cộng hòa Chechen như là một chính phủ thay thế cho Ichkeria, kêu gọi Moscow trợ giúp. Vào tháng 8 năm 1994, liên minh các phe đối lập có trụ sở tại Bắc Chechnya đã khởi động một chiến dịch vũ trang quy mô lớn để lật đổ chính phủ Ichkeria của Dudayev và kêu gọi sự giúp đỡ của Quân đội Nga.
Đáp lại yêu cầu của lực lượng đối lập, không quân Nga đã bắt đầu chiến dịch không kích chống lại Ichkeria. Các lực lượng đối lập, với sự hỗ trợ của các nhóm đặc nhiệm của quân đội Nga, đã tấn công Grozny giữa tháng 10 năm 1994, tiếp theo là cuộc tấn công lớn thứ hai vào ngày 26-27 tháng 11 năm 1994. 
Mặc dù có sự yểm trợ của Nga, cả hai cuộc tấn công đều không thành công với thương vong nặng nề cho lực lượng đối lập. 
Ngày 11 Tháng 12 Năm 1994, Tướng Pavel Grachev của Nga đã đồng ý để "tránh tiếp tục sử dụng vũ lực tràn lan nhằm vào người gốc Nga ở Chechnya” , lực lượng Nga tiến vào Ichkeria để "thiết lập trật tự hiến pháp tại Chechnya và bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ của Nga" đây là dấu mốc bắt đầu chính thức chiến tranh Chechnya lần 1.
Những chiến binh đối lập Chechnya gốc Nga lúc này đóng vai trò hỗ trợ cho các lực lượng chính quy liên bang trong chuỗi giao tranh tiếp theo cho tới khi rút khỏi đây cùng các lực lượng Nga năm 1996.

Lực lượng đặc nhiệm Kadyrovsky và Yamadaevsky 
Chú thích ảnh: Tổng thống Chechnya Ramzan Kadyrov (lúc này là chỉ huy trưởng của Kadyrovsky) và Sulim Yamadaev chỉ huy Yamadaevsky mà sau này là Vostok 


Sau tuyên bố độc lập của người Chechnya, Lãnh chúa Akhmad Kadyrov (Mà sau này trở thành Tổng thống Chechnya trong liên bang Nga - con trai ông là Ramzan Kadyrov đã thay thế ông trong cương vị tổng thống kể từ sau khi ông bị ám sát năm 2004 cho tới nay) đã trở thành người ủng hộ phong trào ly khai được khởi xướng của Dzhokhar Dudayev. 
Kadyrov cùng với dân quân Kadyrovsky (chữ sky chỉ quân lính theo lãnh chúa) của mình đã chiến đấu rất nổi bật trong Chiến tranh Chechnya lần 1 ở phía Ichkeria như một chỉ huy quân đội. 
Năm 1995, ông được Dudaev phong làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Cộng hòa Ichkeria. 

Gia tộc Yamadayev là gia tộc có tiếng ở thị trấn Gudermes, Chechnya. Cùng với các sự kiện trước, trong và sau chiến tranh Chechnya lần 1, gia tộc Yamadayev luôn thể hiện mình là đồng minh song hành với Kadyrov.

Năm anh em Salim, Dzhabrail, Badrudi, Isa và Ruslan cùng với đạo quân Yamadayevsky đã có các đóng góp trong chiến tranh Chechnya lần 1 lớn đến nỗi, Dudaev và Karyrov đồng thuận xây dựng Yamadayevsky trở thành Tiểu đoàn đặc nhiệm số 2 của Ichkeria năm 1998 (tiểu đoàn 1 chính là Kadyrovsky).

Sau khi kết thúc cuộc chiến tranh Chechnya lần 1, độc lập trên thực tế của Ichkeria đã diễn ra.
Một bộ phận các lãnh chúa người Chechen trong Ichkeria nhìn ra vấn đề là họ lại đang bị “xâm lược” bởi các lực lượng Jihad- Mujahideen ngoại quốc.
Kadyrov, như một Lãnh đạo tôn giáo - Lãnh chúa  đã chỉ trích chủ nghĩa Jihad và đồng thời với việc đó, Kadyrov - một nhân vật hàng đầu trong phong trào kháng chiến Chechnya - quyết định từ bỏ Ichkeria năm 1999 và liên minh Kadyrov-Yamadayev quay sang ủng hộ lực lượng liên bang Nga trong Chiến tranh Chechnya lần thứ hai. 

Trong Chiến tranh Chechnya lần thứ hai, Yamadayevsky và Kadyrovsky về cơ bản không tham chiến mà chỉ bảo vệ lãnh địa của họ.

Chú thích ảnh:
Binh sĩ Vostok và Zapad người Chechnya di chuyển trong khu vực chiến sự tại Gruzia năm 2008



Hai Tiểu đoàn đặc biệt Vostok và Zapad (dịch từ tiếng Nga là Đông và Tây) là hai đơn vị của Spetsnaz của cơ quan tình báo quân sự GRU của Liên bang Nga, có trụ sở tại Chechnya. 
Đại đa số binh sĩ của hai tiểu đoàn là người Chechnya, trong khi các chỉ huy là người lai Chechnya gốc Nga và Chechnya đã từng tham gia chiến tranh Chechnya lần 1.

Các tiểu đoàn này được thành lập vào cuối năm 1999 ngay trước Chiến tranh Chechnya lần thứ hai với tư cách là lực lượng tình nguyện Chechnya dưới quyền kiểm soát trực tiếp của chính phủ Nga , trong cơ cấu của Tập đoàn quân Sơn cước của Bộ Quốc phòng Nga.
Nhiệm vụ chuyên trách là các hoạt động tiêu diệt phiến quân ở rừng núi Chechnya. 
Hai đơn vị hoạt động độc lập với nhau với sở chỉ huy được thành lập trên lãnh thổ Cộng hòa Chechnya vào năm 2002. 
Zapad phụ trách phía tây và Vostok phía đông của Chechnya, và các chỉ huy của họ trực thuộc biên chế của GRU.
Binh sĩ Chechnya của 2 tiểu đoàn có xuất thân hoàn toàn khác nhau. 
Những người Chechnya gốc Nga phục vụ cho Tiểu đoàn Zapad trung thành với chính phủ liên bang Nga trong cuộc chiến tranh Chechnya lần 1.
Vostok thì hoàn toàn ngược lại, tiểu đoàn này hình thành từ những chiến binh Chechen ly khai của Tiểu đoàn đặc nhiệm số 2 - Yamadaevsky tại Gudermes.
đã chiến đấu chống lại quân đội Nga trong Chiến tranh Chechen lần 1 những năm 1994-1996.

Nhiệm vụ đầu tiên ở hải ngoại của Vostok và Zapad là bảo vệ an ninh cho các kỹ sư Nga trong sứ mệnh gìn giữ hoà bình ở Lebanon sau cuộc chiến tranh ngắn ngày giữa Hezbollah và Israel năm 2006.

Hai tiểu đoàn (mỗi tiểu đoàn có khoảng 600-900 tay súng) đã từng là đơn vị người Chechnya duy nhất trong cấu trúc của Bộ Quốc phòng Nga và nằm ngoài sự kiểm soát của chính phủ Chechnya  của hai đời tổng thống Kadyrov. 

Zapad được chỉ huy bởi Sĩ quan Chechnya gốc Nga Said-Magomed Kakiyev trong khi Vostok bị kiểm soát bởi gia tộc Yamadayev . Hai đơn vị  có đủ quyền hạn và binh lực để đối đầu với Tổng thống Kadyrov sau chiến tranh Chechnya lần 2.
Các chỉ huy của Vostok và Zapad như Kakiyev (bốn lần) và ba anh em Yamadayev nhận Huân chương Anh hùng Liên bang Nga. 
Anh em Yamadayev sở hữu đài truyền hình riêng ở Chechnya có tên Vostok, và một số doanh nghiệp ở Chechnya và Moscow. 

Một trong số các anh em nhà Yamadayev là
Ruslan Yamadayev, đã trở thành đại biểu của Duma Chechnya. Trong khi đó Kakiyev ít có hoạt động chính trị.
Vào tháng 4 năm 2008, căng thẳng leo thang giữa Ramzan Kadyrov (Tổng thống Chechnya) và Yamadayevsky , bao gồm cả đụng độ vũ trang, đã bùng nổ thành một cuộc nội chiến nhỏ.
Các lãnh đạo của Vostok, của gia tộc Yamadayev đã bị chính phủ Chechnya cùng thành viên của các nhóm đại diện nhân dân và các nhóm nhân quyền cáo buộc các tội bao gồm bắt cóc, bắt cóc đòi tiền chuộc và giết người.

Ngay sau đó hàng trăm binh lính Vostok đã đào ngũ khỏi đơn vị của họ và gia nhập “Kadyrovsky”.
Vào tháng 6 năm 2008, quân đội Nga tuyên bố sẽ chuyển cả hai tiểu đoàn thành các đơn vị bộ binh thông thường. 

Vostok và Zapad tham gia xung đột tại Nam Ossetia - Gruzia vào tháng 8 năm 2008, với Vostok được chỉ huy bởi Sulim Yamadayev (mặc dù lúc đó đã chính thức không còn là người của GRU và đang bị chính phủ Chechnya bị truy nã).
Trong cuộc xung đột này, Vostok bị thiệt hại khá nặng nề trong các giao tranh tại Gruzia nhưng không bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh.

Tháng 11 năm 2008, cả hai tiểu đoàn đã được BQP Liên bang Nga xoá phiên hiệu dưới áp lực từ phía Kadyrov. 
Một ủy ban đặc biệt do BQP Nga cùng với Văn phòng Công tố viên Quân đội đề nghị điều tra tội ác của những cựu chiến binh của hai tiểu đoàn.

Anh em Yamadayev và những người trung thành của họ đã phải đào thoát khỏi lãnh thổ Chechnya  sang Nga hoặc sang các nước Arab Vùng Vịnh.

Ruslan Yamadayev bị ám sát ở Moscow.  Bốn tháng sau, Sulim Yamadayev bị ám sát ở Dubai, theo các quan chức UAE, vụ ám sát được cánh tay phải của Kadyrov, ông Adam Delimkhanov dàn dựng. 
Ramzan Kadyrov cáo buộc các cựu chỉ huy của Vostok trong các vụ giết người và tham gia vào vụ ám sát cha ông, Cố tổng thống Chechnya Akhmad Kadyrov năm 2004, theo “đơn đặt hàng” của chỉ huy phiến quân Shamil Basayev. 

Chỉ huy gốc Nga Kakiyev của Zapad đã tránh được số phận như các cựu lãnh đạo gốc Chechen Vostok bằng cách đồng ý từ chức chỉ huy tiểu đoàn Zapad năm 2007, sau đó ông giữ được vị trí chính thức trong cơ cấu quân sự của Liên bang Nga ở Chechnya.

Như vậy, cho tới năm 2010, số phận cựu binh lính hai tiểu đoàn rẽ theo hai ngả khác nhau.
Những cựu binh Vostok chống lại chính phủ Chechnya lưu vong trong lãnh thổ Nga hoặc nước ngoài, còn cựu binh Zapad thì ở lại nước cộng hoà Chechnya phục vụ trong các lực lượng đặc biệt.

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Mỹ bán pháo tự hành và ATGM cho Saudi, mời đồng minh Arab vào Syria (7/4/2018)

(Bài đăng trên SOHA.VN)

Các hợp đồng thương mại vũ khí hàng tỷ Đô la được ký kết và thông tin rò rỉ cho cuộc can thiệp vào Syria của Arab Saudi
Hôm thứ Năm tuần trước, Chính phủ Hoa Kỳ đã thông qua một thỏa thuận bán vũ khí trị giá 1,31 tỷ Đô la cho đồng minh Vùng Vịnh, Arab Saudi vào thời điểm Thái tử Mohammed bin Salman kết thúc chuyến công du dài ngày ở Mỹ.
Theo phát ngôn từ Lầu Năm Góc: 

“Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã đồng ý bán cho Saudi Arabia khoảng 200 khẩu pháo tự hành.
Chính quyền Trump đóng góp cho chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia của Hoa Kỳ bằng cách tăng cường an ninh cho đối tác quan trọng, một yếu tố chính cho sự ổn định chính trị và tiến bộ kinh tế ở Trung Đông.”

Ngay trước chuyến viếng thăm của Thái tử Ả Rập Saudi Washington vào cuối tháng 3 đã ký hợp đồng với Riyadh trị giá hơn một tỉ đô la cho các tên lửa chống tăng (ATGM TOW-1A và Javelin).

Hôm thứ Tư,  Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tỏ ý muốn các quốc gia Arab giàu có trong khu vực Vùng Vịnh nỗ lực "nhiều hơn nữa" ở Syria không chỉ là tài chính mà bao gồm cả việc đưa các lực lượng chiến đấu tới hỗ trợ Mỹ ở Syria trong nỗ lực ngăn chặn Iran.

Ẩn ý trong phát biểu của ông Trump tại Đại học Ohio tuần trước về dự kiến rút quân khỏi Syria đó là một “đối tác thay thế” đã được sáng tỏ một phần, có thể là liên minh các nước Vùng vịnh sẽ đóng vai trò hỗ trợ Lực lượng dân chủ người Kurd (SDF) tại bờ Đông sông Euphrate khi Mỹ rút quân.

Arab Saudi sẽ mua pháo tự hành gì?
Chú thích ảnh: Pháo tự hành
M109A7 Paladin hay "M109 PIM"  (là thế hệ kế tiếp của Pháo tự hành 155mm nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam) có khả năng bắn tên lửa chính xác, bổ sung thêm giáp và giáp bảo vệ và hệ thống điều khiển ngắm bắn điện tử tương tự như trên máy bay.


Theo các nhà phân tích quân sự, Quân đội Arab Saudi có thể sẽ tiếp nhận loại pháo tự hành mới nhất của Mỹ, Pháo tự hành M109A7 PIM (Paladin Integrated Management) 155 mm chỉ mới được trang bị cho Quân đội Mỹ từ đầu năm 2017.

Sydney Freedberg, Phó Tổng biên tập báo Breaking Defense chia sẻ sau khi phỏng vấn các sĩ quan pháo binh Hoa Kỳ.
“Một cách tiếp cận mới cho thứ vũ khí có lịch sử lâu đời thể hiện ở Hiệu quả chi phí - Kiểu dáng hiện đại - Bố trí hợp lý cho tác chiến nhưng vẫn tương thích với các nền tảng vũ khí có sẵn.

Pháo tự hành M109A7 PIM không phải là một loại cơ giới thiết kế hoàn toàn mới vì nó dựa trên thiết kế của các phiên bản trước đó, nhưng vẫn là một thành công."

PIM là loại vũ khí hoả lực được chờ đợi từ lâu cho quân đội Mỹ và các đồng minh sau khi các chuyên gia cảnh báo về sự tụt hậu của lực lượng pháo binh Hoa Kỳ so với các đối thủ cạnh tranh là Nga và Trung Quốc sau khi Lầu Năm Góc hủy hai trong số các chương trình pháo tự hành thế hệ tiếp theo của mình - XM 2001 Crusader và XM1203 Non-Line-of-Sight Cannon. 

Mặt trước của PIM mới trông tương tự như người tiền nhiệm của nó là M109A6 hoặc thậm chí cả M109 “Vua chiến trường” từ những năm 1960 tham chiến trong chiến tranh Việt Nam. 

Nhưng Freedberg nhấn mạnh rằng "PIM là giống như phẫu thuật cấy đầu của một ai đó vào một cơ thể mới. Dùng tháp pháo cũ và cài đặt nó trên một khung gầm hoàn toàn mới".

Nhà thầu BAE Systems có trụ sở tại Anh quốc, phát triển PIM theo đơn đặt hàng của Lầu Năm Góc nhấn mạnh rằng M109A7 không chỉ là một biến thể của pháo tự hành M109A6 sẵn có.
"M109A6 chỉ đơn giản  một tháp pháo mới và đặt nó trên khung gầm cũ.
M109A7 là một sản phẩm hoàn thiện vì đặt một khung gầm mới dưới tháp pháo M109A6, với nâng cấp sâu cho tháp pháo, và sẽ đặc biệt hiệu quả trong xây dựng một hệ thống kiểm soát điều khiển hoả lực cho Hoa Kỳ và các đồng minh.”

Mark Signorelli, Kỹ sư trưởng chương trình PIM của BAE Systems  chia sẻ với phóng viên:
“PIM có một hệ thống điều khiển bắn điện tử mới và cải thiện bộ nạp đạn tự động, đạn pháo cỡ nòng 155x39 mm sẽ không đổi để tương thích với hậu cần.
Súng có khả năng bắn bốn phát mỗi phút, trong đó có loại đạn tên lửa chính xác Raytheon M982 Excalibur với tầm bắn lên tới 40km. Chiếc M109A7 nặng hơn 25% so với người tiền nhiệm M109A6 nhưng lại được trang bị động cơ mới tạo công suất 50 mã lực và công suất điện gấp 4 lần. 
Dự án PIM đang được Lầu Năm Góc đánh giá không chỉ là chất lượng chiến đấu, mà chủ yếu là để tiết kiệm chi phí. 

Theo Military-Today, khẩu pháo tự hành mới "chia sẻ động cơ, bộ truyền động và một số linh kiện khác với xe chiến đấu bộ binh Bradley. Sự tương đồng như vậy cho phép giảm chi phí sản xuất, vận hành và bảo trì.”
Kỹ sư Signorelli nói với phóng viên rằng:

“có thể đưa một người lái xe ra khỏi chiếc Bradley vào trong một chiếc PIM, và anh ấy sẽ ngay lập tức vận hành được hệ thống lái, trong khi hai chiếc xe hoàn toàn khác nhau về mục đích sử dụng."
Quân đội Mỹ đang trang bị dần 580 chiếc M109A7 và loại pháo tự hành này được dự kiến ​​sẽ phục vụ đến năm 2050.
Các đợt giao hàng đầu tiên M109A7 cho Arab Saudi được dự kiến ​​sẽ đến vào giữa năm 2018 trong khi dự kiến toàn bộ đơn hàng sẽ kết thúc vào năm 2019.

Với việc các lực lượng cơ giới Arab Saudi (chủ yếu là các xe chiến đấu bộ binh Bradley với hoả lực hạng nhẹ, tầm bắn hạn chế hay xe tăng M1A4 Abrams với tầm quan sát hạn hẹp) thiệt hại nặng nề trong chiến tranh bất đối xứng - du kích trước Tên lửa chống tăng có điều khiển (ATGM) của lực lượng Houthi ở Yemen. 

Thái tử Mohammad bin Salman (Cũng là chỉ huy trưởng của Liên quân Arab can thiệp vào Yemen) quyết định phải có một loại cơ giới tốt hơn, tầm bắn xa hơn và cùng với việc trang bị các tổ hợp ATGM TOW-1A và Javelin, Quân đội Saudi sẽ được tiếp nhận những chiếc M107A7 mới nhất để tận dụng tối đa ưu thế trên chiến trường Yemen.

Ngoài ra, với việc Mỹ sẽ rút khỏi Syria trong một tương lai gần, Arab Saudi cần chuẩn bị một kịch bản can thiệp nếu Lực lượng dân chủ Syria (SDF) với đa số là người Kurd bị các lực lượng thân Iran tấn công.
Và trên chiến trường rộng như hoang mạc ở Bờ Đông Sông Euphrate tại Syria và hoang mạc xen lẫn đồi núi như biên giới Yemen, M107A7 sẽ phát huy tối đa tác dụng của nó.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2018

Kế hoạch “Thay màu da xác chết” tại Syria (6/4/2018)

(Bài đã đăng trên SOHA.VN)

Ngày 5/4/2018, khi nhận được câu hỏi của báo chí về việc Arab Saudi phản hồi ra sao trước yêu cầu của Tổng thống Mỹ về chi phí duy trì các lực lượng Hoa Kỳ tại Syria.
Thái tử Muhammad Bin Salman trả lời: “Chúng tôi sẵn sàng cung cấp chi phí này.”

Trong cuộc điện đàm giữa Tổng thống Trump và người đứng đầu nhà nước Israel Netayahu ngày hôm nay, Ông Trump tiếp tục khẳng định với đối tác Israel là sẽ rút quân khỏi Syria trong vòng 180 ngày nữa.
Ông Netayahu tỏ ra rất lấy làm tiếc và hi vọng người Mỹ sẽ ở lại Syria lâu hơn nữa nhằm kiểm soát các lực lượng thân Iran và Hezbollah.
Vậy câu hỏi được đặt ra là trong 180 ngày, Ông Trump dự kiến sẽ làm gì với khoản tài trợ của Arab Saudi trước khi rút hoàn toàn các lực lượng Mỹ và đồng minh?

Khó khăn chồng chất trong kế hoạch 180 ngày để thay màu da xác chết
Ngày 23/12/2017, Tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ Joseph Votel, chỉ huy trưởng Liên minh tiêu diệt khủng bố CENTCOM, tuyên bố rằng các lực lượng Hoa Kỳ tại Syria đang lên kế hoạch mở rộng chương trình đào tạo cho các lực lượng ủng hộ Liên minh chuyên trách về an ninh biên giới. 
Lý do chính thức được cho là mở rộng sự ủng hộ của các lực lượng Kurd và Ả rập với Mỹ và để ngăn cản sự hồi sinh của tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) tại các khu vực Bờ Đông sông Euphrate dưới sự kiểm soát của Lực lượng Dân chủ Syria (SDF).

Vào ngày 31/12/2017, Cơ quan Thông tấn Pháp Kurar cho biết lực lượng có kên “
Quân đội Bắc Syria”.
đang trong quá trình hình thành. Quân đội mới này đã được lên kế hoạch để dẫn đầu bởi Lực lượng Phòng vệ (HXP - Trong bài viết sẽ tạm sử dụng cụm từ viết tắt này để tránh nhầm lẫn với lực lượng NSA của Thổ Nhĩ Kỳ), bao gồm các chiến binh Ả Rập, Kurd, Syria, Assyrian, Turkmen và Chechen. Lãnh đạo HXP, Siyabend Welat, nói rằng "HPX sẽ chứng minh được ý chí của mọi người dân trong việc tự vệ nếu bị tấn công".

Lầu Năm Góc dự kiến lực lượng này sẽ bao gồm khoảng 30.000 binh lính và sĩ quan, một nửa trong số đó là cựu chiến binh của SDF. 
15.000 người khác hiện đang được tuyển dụng, với khoảng 230 người đang theo học tại lớp khai mạc của Học viện An ninh Biên phòng (BSF) do Mỹ trực tiếp đào tạo. 
Dự kiến người Kurd trong thành phần HPX
sẽ phục vụ ở miền bắc Syria, có thể là trên một đường phân chia giữa biên giới của Thổ Nhĩ Kỳ và các lực lượng quân đội quốc gia Syria (NSA) do Thổ Nhĩ Kỳ hậu thuẫn. Người Aran Sunni thuộc HPX sẽ được triển khai dọc theo thung lũng sông Euphrates và gần biên giới Iraq để đối đầu với các Lực lượng Vũ trang Syria (SAA) đang được hậu thuẫn của Nga và Iran. 
Theo dự kiến ngân sách của Lầu Năm Góc cho các hoạt động trang bị cho lực lượng HPX đã được thông qua trong năm 2018 sẽ tương đương với nửa tỉ đô la
.
Chú thích ảnh: Một phần chương trình "Hỗ trợ tài chính và vũ trang cho các lực lượng đồng minh đối đầu với nhà nước Hồi giáo (IS) ở Iraq và Syria (CTEF)" năm 2019 của Mỹ.

Nếu con số 180 ngày mà ông Trump đưa ra là chính xác, thì sẽ rất khó khăn để tuyển mộ đủ số người Arab (15 nghìn người) trừ phi người Mỹ tăng quân số.
Việc tuyển mộ đang phải tạm dừng vì tại khu vực Afrin - Tel Rifaat - Manbij từ đầu năm tới nay các lực lượng người Kurd và Mỹ đối đầu với Thổ Nhĩ Kỳ và các lực lượng đối lập Syria (NSA). Ước tính khoảng 10 nghìn binh lính người Kurd thuộc SDF và 2 nghìn lính đặc nhiệm Mỹ và đồng minh đang phải đối đầu với hàng chục nghìn binh lính đối phương tại các khu vực giáp ranh khắp dải biên giới Syria - Thổ Nhĩ Kỳ.
Như vậy người Mỹ sẽ phải đưa thêm ít nhất 2 nghìn chuyên gia quân sự tới Syria để hỗ trợ đào tạo lực lượng Arab thuộc HPX.
Và ngay cả khi có đủ người đào tạo thì cũng rất khó để tuyển đủ 15 nghìn người Arab.
Trong cả năm 2017 người Mỹ chỉ đào tạo được khoảng 5-6 nghìn người Arab trong lực lượng SDF, vậy mà cũng trong năm đó khoảng 1-2 nghìn đã quay súng sang hàng ngũ đối phương, tựu chung trong vòng 1 năm 365 ngày, người Mỹ chỉ tuyển mộ được khoảng 2-3 nghìn người Arab.
Đó là chưa kể trong lãnh thổ SDF, hai cụm căn cứ của Quân đội Syria tại Hasakah và Qamishly cũng đang tuyển dụng người Arab địa phương với kế hoạch sẽ có ít nhất 5 nghìn binh lính chính phủ có mặt ở đây. Cho tới nay con số này đã lên tới 1.500 người.

Liệu người Arab Sunni ở Syria có ủng hộ kế hoạch của Mỹ
Trong kế hoạch của Lầu Năm Góc có nói tới 50% (tương đương với 15 nghìn binh lính) của lực lượng HPX sẽ là người Arab Sunni ở bờ Đông Sông Euphraye.
Người Sunni chiếm khoảng 75% người Syria, nếu không có sự ủng hộ của họ, chính phủ của Tổng thống Assad sẽ không tồn tại được dù chỉ một năm.
Tổng thống Assad hiện vẫn đang nắm giữ quyền lực và có tới 80% dân số Syria hiện tại nằm trong lãnh thổ do chính phủ kiểm soát, và người Alawite (tôn giáo của Assad) chỉ chiếm một phần nhỏ trong số đó.
Chính phủ Syria hiện tại được thành lập với 80% các bộ trưởng là người Sunni, ngay cả các cơ quan an ninh tình báo quan trọng đều do người Sunni đứng đầu từ hơn 20 năm nay.
Bộ quốc phòng Syria hiện do người Sunni lãnh đạo, Bộ trưởng và 3 phó bộ trưởng đều là người Sunni.
Trong thành phần Quân đội Syria (SAA) không có một đơn vị quân đội nào mà không có ít nhất 50% binh lính Sunni, những người - như họ nói “ sẵn sàng chết vì Syria” và “Syria được dẫn dắt bởi Assad”.
Về dân cư, thủ đô Damascus là nơi tập trung áp đảo người Sunni (khu vực Đông Ghouta là đô thị vành đai) không có bất kỳ một điểm chống chính quyền nào kể từ đầu chiến tranh.
Thành phố Aleppo (90% là người Sunni) vẫn trung thành với chính phủ trong suốt 3 năm đầu chiến tranh cho đến khi al-Nursa (al-Qaeda) tấn công.
Vào đầu năm 2018, dân quân tại một ngôi làng với toàn bộ là người Sunni ở Syria tên là "Qamhaneh", không có sự giúp đỡ của quân đội, đã chiến đấu chống lại Lực lượng đối lập FSA trong hơn 2 tháng khiến FSA phải rút lui (trong khi có thể dễ dàng hùa theo FSA), sau đó các thành phần ủng hộ lực lượng đối lập cáo buộc họ là những kẻ phản bội.

Cùng với việc tại các thành phố lớn như Raqqa, al-Tabqa, Manbij, Hasakah các nhóm dân quân vũ trang địa phương người Arab Sunni liên tiếp thành lập các nhóm chiến đấu du kích, thể hiện quan điểm ủng hộ Chính phủ Syria là các hoạt động tấn công nhằm vào người Kurd và người Mỹ tại bờ Đông sông Euphrate.
Liên tục các vụ gài mìn nhằm vào quân đội Hoa Kỳ, các vụ ám sát nhằm vào chỉ huy SDF.

Có thể nói người Mỹ đang đánh giá sai lầm về mặt chiến lược khi nghĩ tới sự trung thành của người Sunni Syria. Thực chất ở Syria không có khái niệm phân biệt tôn giáo sắc tộc (trừ các vùng đối lập và các vùng người Kurd chiếm lĩnh).
Ngoài ra, người Mỹ cũng đánh giá thấp các hoạt động thâm nhập của lực lượng tình báo Syria, những người đã thâm nhập sâu vào trong hàng ngũ đối lập và đóng góp không nhỏ cho các chiến thắng tại Aleppo, tại Hama và tại Đông Ghouta.
Tức là, khi người Mỹ tuyển lựa 15 nghìn binh lính từ người Arab địa phương, trong trường hợp một cuộc tấn công vào khu vực Đông Euphrate của các lực lượng NSA và Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ cùng với Quân đội Syria ở một hướng khác thì lực lượng này sẽ sụp đổ nhanh chóng.
Hàng nghìn chiến binh được Mỹ trang bị kỹ lưỡng sẽ quay súng bắn vào đồng đội người Kurk trong HPX của họ.
Người Mỹ nên tự đặt câu hỏi về sự trung thành của các lực lượng họ sẽ tuyển mộ dựa theo kết quả nghèo nàn của CIA và Lầu Năm Góc những năm trước đây, khi các lực lượng do Mỹ đào tạo gặp các lực lượng đối lập, chỉ 1-2 cuộc giao tranh đã hoàn toàn bị tiêu diệt, hay tồi tệ hơn là rã ngũ khi được đưa qua biên giới trong một thời gian ngắn mà không tham gia chiến đấu.
Hậu quả là quân trang, quân dụng do Mỹ cung cấp lọt vào tay các lực lượng khủng bố như Jahbat al-Nursa (al-Qaeda) hay IS.
Tình thế hiện tại của người Mỹ là tiến thoái lưỡng nan khi các lực lượng người Kurd không thể đại diện cho Syria trên một vùng lãnh thổ rộng lớn ở bờ Đông Sông Euphrate và cũng không đủ tư cách để đàm phán nhằm tránh một cuộc can thiệp quân sự tại bờ Đông sông Euphrate sau hội nghị Ankara giữa ba nước Thổ Nhĩ Kỳ - Nga và Iran như những sự kiện xảy ra ở Afrin gần đây.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Dự kiến chiến dịch Đông Euphrate của Thổ Nhĩ Kỳ (5/4/2018)

(Bài đăng tại SOHA.VN)

Kế hoạch chi tiết cho chiến dịch Đông Euphrate đang được bàn tại...Ankara

A. Thành phần tham gia chiến dịch sẽ là Nga - Iran - Quân đội Syria - Lực lượng đối lập và Thổ Nhĩ Kỳ
Trong ngày hôm qua,ba lãnh đạo Nga - Iran - Thổ Nhĩ Kỳ đưa ra phát ngôn chung ở Ankara:
“Cuộc chiến tranh ở Syria đã kết thúc, nhưng việc người Mỹ hiện diện đang biến vấn đề trở nên nguy hiểm.”
Đặc biệt, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan đã có một tuyên bố đáng chú ý:
“Chúng tôi (3 nước Nga - Thổ Nhĩ Kỳ - Iran)
quan ngại các tổ chức khủng bố (chỉ các lực lượng người Kurd ở Syria) đang cố gắng gây ra sự hỗn loạn, chúng tôi chia sẻ cùng quan điểm với người anh em Syria (chỉ chính phủ của Tổng thống Assad) trong vấn đề này.”

Ở một khía cạnh nào đó, Thổ Nhĩ Kỳ đã thay đổi lập trường với chính phủ của Tổng thống Bashar al-Assad ở Syria.
Như vậy là, theo kết quả của cuộc họp tại Ankara, trong tương lai gần, không quân Nga và các lực lượng chính phủ Syria, dân quân thân Iran có thể quay ra hỗ trợ các lực lượng đối lập thân Thổ Nhĩ Kỳ ở miền Bắc Syria trong cuộc chiến chống người Kurd và người Mỹ.

Chú thích ảnh: Ba lãnh đạo Iran - Nga và Thổ Nhĩ Kỳ đưa ra tuyên bố chung về tình hình Syria tại Ankara


Sau hội nghị tại Ankara, Dự kiến Tổng thống Syria Assad sẽ tuyên bố công nhận phe phái đối lập đang lưu vong ở Thổ Nhĩ Kỳ là một yếu tố chính trị tương lai trong chính phủ liên hiệp.
Hứa hẹn họ sẽ có chân trong chính phủ sau bầu cử 2021.
Các phe phái đối lập sẽ phản ứng bằng cách kêu gọi các lực lượng trung thành (3 quân đoàn Quân đội Quốc gia Syria (NSA) và Lực lượng Mặt trận Giải phóng Syria (JTS) đối lập quay súng hỗ trợ Quân đội Syria. 
3 quân đoàn NSA sẽ nghiễm nhiên trở thành đồng minh của Quân đội Syria trên chiến trường Đông Euphrate.

Các lực lượng tham gia chiến dịch về phía Thổ Nhĩ Kỳ sẽ có:
- 15 nghìn quân thuộc 3 quân đoàn NSA sau chiến thắng ở Afrin.
- Từ 5 tới 7 nghìn quân thuộc lực lượng Jaysh al-Islam ở Đông Ghouta đang được di chuyển về Jarabulus và cam kết trung thành với Thổ Nhĩ Kỳ.
- Khoảng 5 nghìn lính đặc nhiệm Thổ Nhĩ Kỳ cùng với cơ giới và không quân yểm trợ.
Các lực lượng tham gia chiến dịch về phía Chính phủ Syria sẽ có:
- 5 nghìn quân địa phương tại khu vực Hasakah - Qamishly.
- Từ 3 tới 5 nghìn dân quân các bộ lạc tại Manbij - Raqqa - al-Tabqa.
- Từ 5 tới 10 nghìn binh lính hỗn hợp dưới sự chỉ huy của Đặc nhiệm Hổ theo hai mũi tấn công vượt sông Euphrate hướng đến Hasakah và các mỏ dầu Deir Ezzor.
Tựu chung sẽ có khoảng 40 nghìn binh lính của cả hai phía đối đầu với người Kurd.

Đối lại, người Kurd có khoảng 10-15 nghìn lính YPG và khoảng 1-2 nghìn Cảnh sát người Kurd Ashayish trong khu vực này.
Khoảng trên dưới 2000 lính liên quân do Mỹ dẫn đầu sẽ án binh bất động trong cuộc xung đột này.
Như vậy sẽ có khoảng 15-20 nghìn binh lính hỗn hợp ngăn cản chiến dịch Đông Euphrate.

Chú thích ảnh khu vực mà Thổ Nhĩ Kỳ sẽ quản lý dọc biên giới Syria - khu vực chính trị đối lập


B.Thời gian và diễn biến chiến dịch Đông Euphrate
Ước tính công tác chuẩn bị chiến đấu sẽ mất ít nhất là 3 tháng, tuy nhiên do chiến dịch Afrin và Đông Ghouta đã kết thúc cuối tháng 3 nên thời gian nổ súng sẽ là tháng 6 năm 2018.

Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tránh đối đầu trực tiếp với các lực lượng Liên quân do Mỹ dẫn đầu ở Manbij, tổ chức chiến dịch sẽ bắt đầu bằng việc nổ súng đánh dọc theo biên giới theo hướng Kobane và Hasakah-Qamishly, lần thứ hai trong lịch sử (sau trận Đông Qalamoun chống lại IS năm 2015) Quân đội Quốc gia Syria (NSA) đối lập 
và Quân đội Ả Rập Syria (SAA) sẽ chung chiến tuyến trong đánh ra ngoài đánh vào tại khu vực này.
Trong vòng một tháng, với việc bị một lực lượng lớn đánh vỗ mặt và bao vây ở  khu vực nông thôn phía bắc giáp Thổ Nhĩ Kỳ, các lực lượng SDF sẽ phải triệt thoái hoàn toàn xuống phía Tây Nam.
Toàn bộ khu vực biên giới phía Bắc sẽ do NSA quản lý.
Người Kurd sẽ phải rút chạy khỏi hai thành phố Hasakah và Qamishly trong khi sẽ có giao tranh nhỏ lẻ để các lực lượng thân chính phủ tiếp quản khu vực này.
Các lực lượng người Kurd và liên quân sẽ bị dồn vào dải đô thị Manbij-Raqqa-al Tabqa và người dân và các nhóm địa phương thân chính phủ sẽ nổi dậy kết hợp với áp lực liên tục của NSA cho tới lúc người  Kurd phải chấp nhận giải pháp rã ngũ để gia nhập các lực lượng thân chính phủ Syria.
Gần như sẽ không có giao tranh và  NSA sẽ vào Manbij để đổi lấy Raqqa và al-Tabqa cho SAA.
Các lực lượng Mỹ và Liên quân sẽ rút khỏi Syria trong tháng 7-8 cùng với sự sụp đổ của người Kurd.
Hướng tỉnh Deir Ezzor phía Đông Nam, các lực lượng an ninh Iraq sẽ tiếp tục truy lùng IS vượt biên giới dưới sự chấp thuận của Syria, tái chiếm các mỏ dầu ở bờ Đông sông Euphrate, lực lượng này sẽ gặp Quân đội Syria tại khu vực giáp ranh SDF-IS hiện tại. IS sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Ở bờ Tây, các lực lượng thân chính phủ sẽ dọn sạch các nhóm du kích IS ở đây và bắt đầu gây áp lực lên căn cứ al-Tanf nơi Liên quân do Mỹ dẫn đầu đang đóng quân đồng thời với việc vượt sông để khép vây cùng với các lực lượng Iraq.

Khu vực bờ Đông Euphrate hiện tại đang do các lực lượng do Mỹ hậu thuẫn sẽ được chia ra 2 phần, phía Bắc do NSA và Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát chiếm 30%, ở phía Nam do quân đội Syria kiểm soát sẽ chiếm tới 70% và bao gồm toàn bộ các mỏ dầu khí tại tỉnh Deir Ezzor.

Chiến dịch Đông Euphrate được hứa hẹn là chiến dịch lớn cuối cùng trong chiến tranh Syria kéo dài hơn 7 năm và kết thúc sự can thiệp của Mỹ và các Đồng minh tại Syria từ năm 2015 tới nay.
Cho tới thời điểm này, có lẽ tuyên bố “Chiến tranh Syria đã kết thúc” của 3 nước Nga - Thổ Nhĩ Kỳ và Iran sẽ chỉ còn một bước nhỏ nữa là hoàn thành.

Chỉ còn một năm nữa là kết thúc chiến tranh Syria (5/4/2018)

Mọi con đường đều dẫn tới Ankara

Trong ngày hôm qua,ba lãnh đạo Nga - Iran - Thổ đưa ra phát ngôn chung ở Ankara:

“Cuộc chiến tranh ở Syria đã kết thúc, nhưng việc người Mỹ hiện diện đang biến vấn đề trở nên nguy hiểm.”

Đặc biệt, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan đã có một tuyên bố đáng chú ý:
“Chúng tôi (3 nước Nga - Thổ Nhĩ Kỳ - Iran)
quan ngại các tổ chức khủng bố đang cố gắng mở rộng sự hỗn loạn, chúng tôi chia sẻ cùng quan điểm với người anh em Syria (chỉ chính phủ của Tổng thống Assad) trong vấn đề này.”

Ở một khía cạnh nào đó, Thổ Nhĩ Kỳ đã thay đổi lập trường với chính phủ của Tổng thống Bashar al-Assad ở Syria.
Có thể trong tương lai gần sẽ có một việc không thể tưởng tượng xảy ra khi Nga và các lực lượng chính phủ Syria, dân quân thân Iran có thể quay ra hỗ trợ các lực lượng đối lập thân Thổ Nhĩ Kỳ ở miền Bắc Syria trong cuộc chiến chống người Kurd và người Mỹ.

Chú thích ảnh: Ba lãnh đạo Iran - Nga và Thổ Nhĩ Kỳ đưa ra tuyên bố chung về tình hình Syria tại Ankara

Trong ngày hôm nay, Bộ quốc phòng Syria cũng đưa tin đã xây dựng thêm một Trung đoàn quân đội chính quy tại Tỉnh Hasakah và Qamishly (trong khu vực Lực lượng dân chủ Syria SDF - với đa số là người Kurd quản lý tại Đông Bắc Syria) với quân số khoảng 1.500 binh lính được tuyển lựa tại địa phương.


Chiến sự Syria tương lai đang nằm trên bàn giấy ở Ankara, một kết thúc cho cuộc chiến tranh hơn 7 năm

Chú thích ảnh khu vực mà Thổ Nhĩ Kỳ sẽ quản lý dọc biên giới Syria - khu vực chính trị đối lập

Một số phân tích về chiến sự Syria trong thời gian tới sau cuộc gặp tại Ankara:
A. Trong năm 2018
Sau hội nghị tại Ankara, Tổng thống Assad sẽ tuyên bố công nhận phe phái đối lập đang lưu vong ở Thổ Nhĩ Kỳ là một yếu tố chính trị tương lai trong chính phủ liên hiệp.
Hứa hẹn họ sẽ có chân trong chính phủ sau bầu cử 2021.
Các phe phái đối lập sẽ phản ứng bằng cách kêu gọi các lực lượng trung thành (3 quân đoàn Quân đội Quốc gia Syria (NSA) và Lực lượng Mặt trận Giải phóng Syria (JTS) đối lập ) quay súng hỗ trợ Quân đội Syria. 
Thực chất là yêu cầu trực tiếp của Thổ Nhĩ Kỳ.
Iran và Hezbollah sẽ rút dần khỏi Syria theo cam kết ở Ankara.
4 quân đoàn phỉ sẽ nghiễm nhiên trở thành...SAA.
2. Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tránh đối đầu trực tiếp với các lực lượng Liên quân do Mỹ dẫn đầu ở Manbij, tổ chức chiến dịch sẽ bắt đầu bằng việc nổ súng đánh dọc theo biên giới theo hướng Kobane và Hasakah-Qamishly, lần thứ hai trong lịch sử (sau trận Đông Qalamoun chống lại IS năm 2015) Quân đội Quốc gia Syria (NSA) đối lập 
và Quân đội Ả Rập Syria (SAA) sẽ chung chiến tuyến trong đánh ra ngoài đánh vào tại khu vực này.
Thời gian dự kiến chiến dịch cuối tháng 5 đầu tháng 6 năm 2018z
Kết thúc chiến dịch dự kiến sẽ trong vòng 1 tháng khi khu vực nông thôn phía bắc giáp Thổ Nhĩ Kỳ do NSA quản lý, từ hai thành phố Hasakah tới Qamishly kéo xuống phía nam là SAA quản lý.
Các lực lượng người Kurd và liên quân sẽ bị dồn vào dải đô thị Manbij-Raqqa-al Tabqa và người dân và các nhóm địa phương sẽ nổi dậy liên tục cho tới lúc người  Kurd phải chịu quy hàng.
NSA sẽ vào Manbij để đổi lấy Raqqa và al-Tabqa cho SAA.
3. Hướng tỉnh Deir Ezzor phía Đông Nam, các lực lượng an ninh Iraq sẽ tiếp tục truy lùng IS vượt biên giới dưới sự chấp thuận của Syria, tái chiếm các mỏ dầu ở bờ Đông sông Euphrate, lực lượng này sẽ gặp Quân đội Syria tại khu vực giáp ranh SDF-IS hiện tại. IS sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Ở bờ Tây, các lực lượng thân chính phủ sẽ dọn sạch các nhóm du kích IS ở đây và bắt đầu gây áp lực lên căn cứ al-Tanf nơi Liên quân do Mỹ dẫn đầu đang đóng quân.
Toàn bộ các giao tranh lớn trong lãnh thổ quân đội chính phủ kiểm soát sẽ chấm dứt vào tháng 7-8.
4. Tại khu vực đối lập tại tỉnh Idlib và phía Tây tỉnh Aleppo, sau khi kết thúc chiến dịch nhằm vào người Kurd ở Đông Bắc Syria (có thể song song nhưng khả năng khá thấp) Thổ Nhĩ Kỳ sẽ công khai ủng hộ Lực lượng Mặt trận Giải phóng Syria (JTS)  tiêu diệt lực lượng Hội đồng giải phóng vùng Sham (HTS) có liên hệ với al-Qaeda, khoảng 20 nghìn binh lính đối lập sẽ tham gia JTS tiêu diệt HTS và mất khoảng 2 tháng sẽ diệt toàn bộ al-Qaeda ở Syria.
Khoảng 75% lãnh thổ Syria sẽ được quản lý bởi các lực lượng thân Assad và 25% là cho phe đối lập chính trị.
Cho tới đầu năm 2019 thì cơ bản chiến tranh sẽ kết thúc, Vệ binh Cộng hoà Syria sẽ trở thành quân đội liên bang, và các lực lượng dân quân ủng hộ chính phủ sẽ trở thành quân địa phương, và NSA cũng thành quân địa phương trong vùng chính trị đối lập cho tới khi được sát nhập vào Quân đội Syria mới năm 2021.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Sự rệu rã của các nhóm đối lập tại Tây Bắc Syria - Thổ Nhĩ Kỳ cần hành động (3/4/2018)

1. Tỉnh Hama, ra hàng hàng loạt và bàn giao các làng đối lập.
Một nhóm khoảng 10 chiến binh đối lập Faylaq al-Rahman (Mới được quân đội Syria chuyển đến Bắc Hama từ Đông Ghouta vào tuần trước) ra hàng Quân đội chính phủ tại Bắc Hama.
Lý do là nội bộ nhóm phát sinh mâu thuẫn không thể chung sống.
Các chỉ huy nước ngoài (phần lớn là người Thổ Nhĩ Kỳ) của Faylaq al-Rahman muốn tham chiến ngay và tổ chức một đợt tấn công vào vị trí của chính phủ sau khi tái bổ sung quân trang đạn dược từ các nhà tài trợ, còn binh lính thì không muốn tham chiến do mới từ Ghouta về, gia đình chưa ổn định.
Ngoài ra lãnh đạo nhóm còn ăn bớt lương của lính sau khi nhận được tiền của các nhà tài trợ.

Được biết, trong thời gian này có 47.5 nghìn người ở tỉnh Idlib và phía Bắc của tỉnh Hama di tản về hướng biên giới Thổ Nhĩ Kỳ do các giao tranh của các nhóm đối lập với nhau và do không kích của Nga nhưng ngược lại có tới 110 nghìn người đi từ vùng đối lập kiểm soát tại Bắc Hama vào vùng chính phủ kiểm soát.
Trong số này có hàng nghìn binh lính đối lập đồng ý quy hàng và được ân xá để tham gia các lực lượng thân chính phủ.

Chú thích ảnh: Binh lính Faylaq al-Rahman trả lời phỏng vấn


Chú thích ảnh: 10 chiến binh Faylaq al-Rahman tiến tới checkpoint của quân đội chính phủ giao nộp vũ khí và xin hàng.






Trong ngày hôm qua, Quân đội Syria cũng tiến vào kiểm soát các làng Taqsis, Imarah và Jamaqiliyah sau khi người dân và hội đồng địa phương kêu gọi quân đội vào tiếp quản sau khi các nhóm đối lập đã rút khỏi khu vực.
Cuộc bàn giao diễn ra trong không khí hoà bình.

Chú thích ảnh
Quân đội Syria tiếp quản hoà bình một loạt các làng trong túi Rastan-Houla thuộc tỉnh Hama.


Clip: Quân đội Syria vào tiếp quản mà không phải nổ một phát súng nào.


2. Không có đàm phán giữa hai nhóm đối lập lớn nhất Idlib, nhóm thân al-Qaeda thiệt hại nặng tại Tây Aleppo
Vào cuối tuần trước, nhóm đối lập lớn thứ ba tại Idlib là Faylaq al-Sham đã đứng ra cùng với các giáo sĩ Hồi giáo để làm trung gian đàm phán giữa hai lực lượng Mặt trận Giải phóng Syria (JTS) và Hội đồng giải phóng vùng Sham (HTS) nhóm có liên hệ với al-Qaeda và IS.
Tuy nhiên vào ngày chủ nhật, Lữ đoàn Suqour al-Sham hay Sham Falcons thuộc JTS tuyên bố HTS đột ngột huỷ bỏ đàm phán và tráo trở bắt giam các nhà thương thuyết của JTS làm con tin.
Với hành động này HTS có thể đưa nhóm phỉ lớn thứ 3 Idlib và Aleppo là Faylaq al-Sham vào cuộc chiến bên cạnh JTS.

Chú thích ảnh: Tuyên bố của Suqour al-Sham về việc HTS phá vỡ đàm phán


Còn tại chiến trường chính giữa JTS và HTS ở khu vực đối lập Tây Bắc Syria, Phong trào Nour al-Din al-Zenki (JTS) tuyên bố đã đẩy lui hoàn toàn các cuộc tấn công của HTS quanh khu vực thị trấn Darat Izza - Tây Aleppo.
Thương vong của HTS được ghi nhận lên tới 23 chiến binh bị chết tại trận, 57 bị thương và hàng chục xe bán tải, xe chở quân BMP bị bắn cháy.

Chú thích clip: ATGM của JTS bắn trúng một BMP đang rút chạy khỏi Tây Aleppo của HTS


Tình hình đang thật sự hỗn loạn trong vùng mà các lực lượng đối lập kiểm soát, hôm qua cũng có thông tin về việc các đơn vị tiền trạm Thổ Nhĩ Kỳ với sự hỗ trợ của JTS đang khảo sát một loạt vị trí tại Bắc Hama và Tây Aleppo để xây dựng các tiền đồn giám sát ngưng bắn.

Có thể thấy rõ chiến lược của Nga - Thổ Nhĩ Kỳ - Iran và chính phủ Syria về việc quy hoạch một khu vực đối lập tại Tây Bắc Syria bao gồm Bắc Hama - Tây Idlib - Tây Aleppo - Afrin - Bắc Aleppo và có thể cả Manbij - Hasakah phụ thuộc rất nhiều vào việc tiêu diệt các nhóm cực đoan thân al-Qaeda,  giám sát ngưng bắn hiệu quả của Thổ Nhĩ Kỳ với sự đồng thuận của các đối tác còn lại.
Như vậy nếu Thổ Nhĩ Kỳ không chính thức tiêu diệt các mầm mống cực đoan còn lại tại vùng họ được phân công thì khu vực đối lập sẽ tiếp tục ở trong tình trạng hỗn loạn vô chính phủ và rất khó có khả năng thống nhất dưới một lá cờ chung để tham gia chính phủ liên bang Syria trong tương lai.

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Captagon - Ma tuý của khủng bố tại Syria (2/4/2018)

(Bài đăng ở SOHA.VN - Tuy nhiên vì nhạy cảm nên đây mới là bài đủ - Bài trên báo chỉ có 70% nội dung)


Quân đội Syria bắt một lô Ma tuý Captagon lớn trên xe Lexus Lacoste từ Lebanon sang Syria theo danh nghĩa hành hương.


Syria - Thủ đô của đế chế ma tuý Captagon
Max Kravitz là một nhà nghiên cứu khoa học, ông đã dành nhiều tháng nghiên cứu về Captagon tại Syria, phỏng vấn các nhân viên cứu trợ và theo dõi việc sử dụng nó trong vùng xung đột. 
Ông đã sống ở Syria và học tiếng Ả Rập tại Đại học Damascus. 
Ông là đồng tác giả một bài báo đăng trên Tạp chí Columbia về Các vấn đề Quốc tế, trong đó tuyên bố rằng Syria hiện là “thủ đô của đế chế ma tuý Captagon”.
Khi được hỏi liệu có phải tất cả các phe phái trong cuộc xung đột ở Syria đã sử dụng Captagon. Kravitz trả lời:  "Tôi cho rằng, nếu nói
tất cả thì không đúng", ông nói. "Nhưng rõ ràng là có bằng chứng phong phú cho thấy việc sử dụng các chất ma tuý dạng amphetamines trong cuộc xung đột tại Syria." 
“Chứng cứ tương đối rõ ràng rằng, bằng cách này hay cách khác, tất cả các bên tham chiến đều có dấu hiệu  sử dụng Captagon và amphetamines." 
Nghiên cứu của Kravitz kết luận đặc biệt các chiến binh trong hàng ngũ đối lập như Quân đội Tự do Syria (FSA) cho tới IS và HTS (al-Qaeda) đều sử dụng ma tuý.

Một liều thuốc cho chiến binh hoàn hảo?
Trong một phim tài liệu của kênh BBC, một chiến binh đối lập Syria tuyên bố Captagon đã cho anh ta sức chịu đựng và sức mạnh để có thể cắt cổ 10 tù binh ngay lập tức. Đó là một phản ứng điển hình đối với thuốc.
Kravitz nói: "Điều này là trong số những tác dụng của Captagon, giảm bớt sự ức chế thần kinh. Nó mang lại cho người sử dụng cảm giác phấn chấn rằng họ có thể tiếp cận tất cả mọi thứ trên thế giới một cách nhanh chóng và tương đối cực đoan. Nó ức chế sự thèm ăn và cho bạn một sự bùng nổ năng lượng rất dài, khoảng từ 18 đến 24 giờ".
Chuyện Amphetamine được sử dụng bởi các chiến binh đối lập Syria không phải là mới, nhưng nếu các đặc tính cụ thể của Captagon đã biến nó trở thành liều thuốc cho chiến binh hoàn hảo.
"Điều đó phụ thuộc vào mục đích của bạn trong chiến tranh," Kravitz nói.
Tuy nhiên, nếu mục đích chỉ đơn giản là để có được chiến thắng mà không phụ thuộc vào chi phí dành cho con người (cuộc sống sau này của các chiến binh), chắc chắn nó (Captagon) là được việc ".

Chú thích ảnh: Một tên IS lái xe bom trong tình trạng tàn phế đã sử dụng Captagon cho mục đích tăng tinh thần.

Kẻ tình nghi Hezbollah Li Băng
Lợi nhuận của buôn lậu ma tuý Captagon là khủng khiếp, và đang được sử dụng để tài trợ cho cuộc xung đột tại Syria.
Kravitz nói: "Lợi nhuận là không thể tưởng tượng nổi. Có rất nhiều tiền mặt khi bạn di chuyển từ một triệu đến bốn triệu viên thuốc mỗi lần từ Lebanon sang Syria."
Một trùm sản xuất ma tuý Captagon giấu mặt trong bộ phim tài liệu của BBC, được mô tả là một nhân vật chính trị chống lại chính phủ của Tổng thống Assad, nói rằng ông ta đã sử dụng lợi nhuận thu được từ ma túy để lôi kéo các chiến binh đối lập tham gia lực lượng vũ trang ủng hộ mình.
"Năm ngoái, lợi nhuận của chúng tôi là hơn 6 triệu đô la", ông nói.
Ông cũng tuyên bố rằng số tiền này có thể hỗ trợ cho 12.000 chiến binh dưới quyền.

Kravitz nói rằng tất cả các phe phái ở Syria đang thèm khát lợi nhuận buôn bán ma tuy

"Từ nghiên cứu sâu hơn, chúng tôi tìm thấy một số bằng chứng để nói rằng  một số phía của cuộc xung đột đã sử dụng Captagon cho binh lính và tài trợ tài chính cho các chiến dịch của họ." 
Bằng chứng cho thấy rằng khả năng rất cao người thống trị trong thị trường này không ai khác là Hezbollah.

Chú thích ảnh: Hàng nghìn viên Captagon được phát hiện trên xe bus của những người hành hương từ Lebanon sang Syria.



Kravitz nói: "Sự vượt trội của các bằng chứng cho thấy cần có cơ sở hạ tầng và kinh nghiệm đáng kể trong việc sản xuất và vận chuyển một lượng lớn Captagon.
Hezbollah là một phe trong cuộc xung đột và họ là phe duy nhất có thể thấy rằng sẽ có đủ những khả năng đó". 
Kravitz nói rằng không thể kết luận Hezbollah có thu được bao nhiêu tài chính trong buôn bán ma túy ở Syria, hoặc luồng tiền tái đầu tư của Hezbollah.
Nhưng ông nói có thể chính phủ Assad không tham gia, nhưng hỗ trợ Hezbollah ít nhất là ở một mức độ nào đó - ngoảnh mặt làm ngơ.
Các quan chức chính phủ Syria được cho là thông đồng với Hezbollah, và dựa trên số lượng Captagon ra khỏi Syria tới một nước thứ ba, chứng tỏ ma tuý đi qua Syria với sự tự do tương đối. Việc vận chuyển sẽ rất khó xảy ra nếu không có các quan chức tham gia ".
Việc buôn lậu Captagon theo xe buýt của những người hành hương có lợi nhuận khổng lồ, giá 1 viên Captagon ở Li Băng là 200 USD và ở Syria là 500 USD và có thể cao hơn nữa khi tới được Arab Saudi

Các khách hàng Saudi 
Trong khi Syria đã trở thành nhà xuất khẩu chính Captagon, người mua đáng ngạc nhiên lại ở quốc gia đối nghịch - Arab Saudi.
Có một nhu cầu khổng lồ trong vương quốc Hồi giáo này. 
Năm 2015, hai tấn Captagon đã được tìm thấy trên máy bay riêng của một hoàng tử Saudi. Bất chấp các hình phạt khắc nghiệt, buôn bán ma túy tại Arab Saudi đã thu được khoảng 6 tỷ USD mỗi năm. 
Vậy làm sao một quốc gia Hồi giáo bảo thủ mà rượu bia còn bị cấm trở thành khách hàng lớn nhất của một chất amphetamine gây nghiện? Kravitz nói: "Captagon là sản phẩm rất kỳ lạ vì nó được sinh ra cho các mục đích y học. Ông tin rằng lịch sử của Captagon như dược phẩm có thể đã làm cho việc sử dụng cho giải trí của nó trở nên ít bị phát hiện. 
Sự ít bị phản đối của người Saudi với việc sử dụng Captagon, có thể do nó có mục đích y học trong quá khứ, có thể ít bị chú ý, hoặc người sử dụng sẽ ít tác dụng mà nhìn thấy bằng mắt thường hơn so với cocaine, cần sa hay rượu. " 
Và khi ở nước láng giềng Syria, sự hỗn loạn của một cuộc nội chiến đã tạo ra bóng đen che giấu cho việc sản xuất và vận chuyển chất gây nghiện  này.
 "Trong nghiên cứu của chúng tôi," Kravitz nói, "Chúng tôi thấy khi cuộc xung đột ở Syria bắt đầu, Syria đã ngừng chú ý tới biên giới và tập trung vào xung đột nội bộ. Chính vì điều đó đã khiến vấn đề này lan sang các nước láng giềng".

Ngoài ra, trước cuộc nội chiến, Syria đã có một ngành sản xuất dược phẩm tiên tiến.
"Syria, trước cuộc xung đột, là một quốc gia công nghiệp hóa sâu. Ở đây có 
hầu hết các phương tiện sản xuất, cung cấp điện, nước và đường bộ, mà hầu hết đều có giá trị trong việc sản xuất Captagon.”

"Bản thân Syria, như một quốc gia xung đột, được coi là một trường hợp điển hình về việc nhà nước trở nên yếu đi hay bị phân tâm bởi một cuộc khủng hoảng, chợ đen và các hoạt động bất hợp pháp phát đạt".
Và những hoạt động này đã và sẽ gây hậu quả đối với Syria và Trung Đông trong hàng chục năm tới.





3,1 tỷ Đô la của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ “biến mất” ở Afghanistan hay người Mỹ đã đi đúng vết xe đổ của Liên Xô (2/4/2018)

Nguồn: Longwarjournal

Bản đồ lãnh thổ các phe phái tại Afghanistan, Mỹ và Saudi đang thảo luận vấn đề chỉ định khu vực an toàn cho Taliban và mở văn phòng đại diện cho Taliban như một chính đảng tại Kabul.

Thanh tra Bộ quốc phòng Hoa Kỳ (BQP) tiết lộ trong một bản báo cáo hồi tuần trước rằng các quan chức quân đội Mỹ không thể xác nhận được khoản tài trợ trị giá 3,1 tỷ đô la cho chính phủ Afghanistan có hoàn thành đúng mục đích hay không.
Theo báo cáo, việc thiếu sự giám sát của Mỹ và khả năng của chính phủ Afghanistan không đủ dẫn đến sự quản lý kém và thiếu sự đảm bảo chính xác điểm đến của nguồn tài trợ.

Ngân sách do Bộ Tư lệnh Chuyển tiếp An ninh Hợp nhất-Afghanistan (CSTC-A) cung cấp cho Bộ Quốc phòng Afghanistan (MoD) và Bộ Nội vụ (MoI) từ năm 2014 đến năm 2017 nhằm mục đích "tăng hiệu quả và khả năng của các lực lượng an ninh Afganistan để họ có thể trở nên chuyên nghiệp và tự đứng vững”
"Cụ thể, khoản hỗ trợ trị giá 3,1 tỷ đô la Mỹ hỗ trợ năng lực của các cơ quan an ninh của Afghanistan. Trong đó bao gồm cả việc đào tạo cho nhân viên cộng tác người Afghanistan để theo dõi ngân sách và phân bổ viện trợ như đạn dược, xe cộ và nhiên liệu cần thiết để hỗ trợ các hoạt động chiến đấu trên khắp đất nước.”

Mục tiêu của chương trình CSTC-A là phát triển một quỹ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ độc lập và tự cung tự cấp có khả năng hỗ trợ lực lượng chính phủ Afganistan trước sự hồi phục của Taliban.
Nếu không có một mạng lưới được thiết lập để cung cấp phương tiện chiến tranh và đạn dược, lực lượng chính phủ có thể bị cắt đứt khỏi các nguồn lực tối cần thiết để giữ vững lãnh thổ.

Bộ quốc phòng Hoa Kỳ cảnh báo rằng các lực lượng Afganistan thiếu khả năng tự cung tự cấp, họ thiếu khả năng kiểm kê và lập ngân sách hiệu quả, không thể duy trì sử dụng vũ khí đúng cách, và vẫn phụ thuộc vào sự trợ giúp của Hoa Kỳ.

Ví dụ: Thanh tra Bộ quốc phòng chỉ đơn giản là không biết điểm đến của một số xe chiến đấu cung cấp cho lực lượng an ninh Afganistan. Các thanh tra  phát hiện ra rằng "từ năm 2005, các quan chức CSTC-A đã chuyển giao khoảng 95.000 xe cho lực lượng chính phủ Afghanistan;
Tuy nhiên, các quan chức của CSTC-A không có một bản kiểm kê chính xác về hiện trạng các loại xe này. "Một số đã rơi vào tay Taliban, trong khi số khác lại quay trở lại căn cứ để sửa chữa sau khi báo cáo là “bị phá hủy trong trận chiến."

Cơ giới cũng thiếu một lực lượng đáng tin cậy, đủ khả năng sửa chữa để phục vụ khi bị hỏng hóc.
Thanh tra lưu ý rằng "các quan chức chính phủ đã không đào tạo đầy đủ cho Cảnh sát Quốc gia Afghanistan để bảo dưỡng đội xe của mình một cách độc lập"
Sự thiếu hụt này dẫn đến khoản chi "khoảng 21 triệu USD để thay thế động cơ và thanh truyền động trên các phương tiện cơ giới" khoản mà đáng lẽ đã được giảm thiểu khi người Afghanistan có thể đã tự sửa chữa nếu được đào tạo tự bảo trì cho các loại xe.

Những thiếu sót được ghi nhận bởi thanh tra cho thấy các lực lượng Afghanistan vẫn còn phụ thuộc vào sự tham gia và hướng dẫn của Quân đội Hoa Kỳ và các đối tác mặc dù Mỹ và liên minh đặt mục tiêu xây dựng năng lực của lực lượng chính phủ để có thể trở nên tự lực cánh sinh trong chiến đấu chống lại kẻ thù.
Trong nhiều trường hợp, báo cáo ghi nhận rằng "các quan chức của CSTC-A thực hiện các chức năng của bộ máy chính phủ liên quan đến quản lý nhiên liệu cho quân đội, trong khi các quan chức Afganistan không có kỹ năng và gần như bỏ mặc."
Ngay cả khi trợ giúp trực tiếp "CSTC-A cũng
không thể bảo đảm rằng nhiên liệu được sử dụng cho các mục đích quân sự ban đầu"

Các vấn đề liên tục làm ảnh hưởng đến kế hoạch của Hoa Kỳ xây dựng khả năng tự phòng thủ của Afghanistan.

Hai vấn đề chính vẫn tồn tại trong nhiều nỗ lực của Hoa Kỳ để xây dựng chính phủ Afghanistan và khả năng quân sự của họ.
Thứ nhất, các đối tác Hoa Kỳ và liên minh không thể tìm thấy các cơ chế đào tạo phù hợp hoặc đáng tin cậy để giảng dạy hiệu quả người Afghanistan các kỹ năng mà họ cần.
Việc huấn luyện về tấn công và phòng thủ đã bị lẫn lộn và Afganistan hiện đang phát triển các đơn vị tấn công tương thích với sự phát triển của các lực lượng nước ngoài, có thể hiểu sự “lệch pha” này khiến lực lượng Afghanistan đang chủ “công” chứ không “thủ”.
Nếu nhìn theo hướng này, báo cáo ghi nhận việc đào tạo kém về kỹ năng phòng thủ của người Afghanistan là do sự thiếu hụt cơ bản trong quản lý quỹ của CSTC-A.

Thứ hai, ngay cả khi Mỹ và các lực lượng liên minh tìm được các nguồn lực đào tạo phù hợp, họ đang phải đối mặt với một dân số Afghanistan vẫn đang phải vật lộn với tỷ lệ mù chữ và thiếu kỹ năng sử dụng máy tính. Điều này tạo thành một tỉ lệ dân số  có đủ kiến thức cơ bản để tiếp thu nhỏ và thời gian sẽ kéo rất dài khi học tập các hệ thống và kỹ năng chiến đấu mới.
Vấn đề này càng đặc biệt trầm trọng hơn khi các nỗ lực của Mỹ hoặc tài trợ lại tập trung vào các hoạt động ở các địa phương vùng nông thôn hoặc hoang mạc.

Những khó khăn thường xuyên được mô tả trong báo cáo của Bộ quốc phòng Hoa Kỳ cũng có thể được tìm thấy trong nhiều báo cáo trước đây của chính phủ Hoa Kỳ khi theo dõi sự phát triển của lực lượng Afghanistan.

Rõ ràng nếu chính phủ Afghanistan dưới nguồn lực và đào tạo của người Mỹ không tự duy trì được một lực lượng quân sự đủ mạnh để đương đầu với các lực lượng đối địch, thì hậu quả đã nhãn tiền khi so sánh với cuộc chiến tranh Liên Xô - Afghanistan thập kỷ 80 hay xa hơn là trong chiến tranh Việt Nam.
Cũng cùng một kịch bản khi lực lượng ngoại quốc chiếm ưu thế nhưng không thể thay thế bằng một lực lượng địa phương đủ mạnh, sẽ tạo ra một tình trạng sa lầy cho các lực lượng ngoại quốc.
Các nguồn tài trợ không được quản lý tốt gây thất thoát, và xấu nhất là nằm trong tay các lực lượng đối địch sẽ không dừng lại ở đó, cùng với việc phải coi Taliban là một lực lượng chính danh đại diện cho một bộ phận người Afghanistan, có thể nói cuộc chiến 17 năm tại Afghanistan của người Mỹ đã trở thành địa ngục với những người khơi mào cuộc chiến.



IS tại Afghanistan di chuyển trên xe  Humvee chiến lợi phẩm.



Người Kurd chuẩn bị cho việc Mỹ rút quân khỏi Syria (2/4/2018)

Vào tuần trước, tại thành phố Raqqa nơi lực lượng Liên minh Dân chủ Syria (SDF) đa số là người Kurd với sự hỗ trợ của Không quân Mỹ đã giải phóng khỏi bàn tay của nhóm khủng bố Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) năm 2017 có một buổi lễ đặc biệt được diễn ra.
Tại nơi mà trước đây là thủ đô của IS, người Kurd tuyên bố thành lập Đảng "Tương lai Syria" với phương châm của đảng là "dân chủ, Đa nguyên, phân cấp tại Syria”.
Chưa rõ mối liên hệ giữa chính đảng này với chính phủ Syria của Tổng thống Bashar al-Assad hiện tại, tuy nhiên chính đảng này đã chỉ rõ mục tiêu là đại diện cho khu vực phía Đông Sông Euphrate nằm trong tay lực lượng SDF để đối thoại với chính phủ Syria về quy chế liên bang chứ không phải là đòi độc lập cho người Kurd như trước.
Ảnh minh hoạ: Buổi lễ thành lập Đảng “Tương lai Syria” tại Raqqa do người Kurd tổ chức.




Trong giữa tháng hai, người  Mỹ đã khuyên các lực lượng Kurd Syria kết nối với chính phủ bằng dạng Đảng phái, thay thế tiêu chí "Liên bang" cho “Độc lập” và thay hình đổi dạng để không còn nhận ra liên kết với nhóm khủng bố người Kurd PKK.
Như vậy, cùng với việc khu vực Afrin sụp đổ dễ dàng sau chiến dịch “Nhành Oliu” của Thổ Nhĩ Kỳ và các lực lượng đối lập Syria, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan chuẩn bị cho một kế hoạch tấn công dải biên giới Syria - Thổ Nhĩ Kỳ gồm một loạt đô thị như Manbij, Hasakah và tuyên bố sẽ “sớm rút các lực lượng Mỹ tại Syria “ tại Đại học Ohio tuần trước của Tổng thống Mỹ Donald Trump, người Kurd đành phải lựa chọn một giải pháp mà họ không muốn nhưng hợp lý nhất.

Chú thích ảnh: Thông tin rò rỉ về việc người Mỹ yêu cầu người Kurd phải trở thành chính đảng tham gia chính phủ Syria.


Người Kurd nói chung và PKK nói riêng gia tăng dân số cơ học ở miền Bắc Syria và được vũ trang là do Cố Tổng thống Syria Hafez al-Assad (cha) chấp thuận vào những năm 80-90 để chống lại Thổ Nhĩ Kỳ (hai nước có tranh chấp tỉnh Hatay hiện thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) và quan hệ giữa PKK và chính phủ Syria xấu đi vào những năm 2000 khi Hafez quay ra hoà đàm với Thổ Nhĩ Kỳ và cam kết không hỗ trợ Kurd trước khi Tổng thống Bashar al-Assad (con) lên thay thế.

Nhưng mọi sự cũng sẽ có nhiều thay đổi nếu người Kurd ủng hộ Đảng “Tương lai Syria” nằm dưới chính phủ Syria và từ bỏ dần mục tiêu vũ trang độc lập (như Kurd Iraq hiện tại) và mối liên hệ với PKK.
Tức là nếu người Kurd chấp nhận giải pháp này thì họ sẽ giảm khả năng đối đầu vũ trang nhưng đồng nghĩa là  phải trở mặt với PKK dưới sự ủng hộ của Chính phủ Assad - Nga - Mỹ - Thổ - Iran - Iraq dưới một thể chế liên bang lỏng lẻo.
Và khi tách PKK khỏi chính trị của người Kurd thì nhóm này sẽ chẳng còn cơ hội tồn tại trong tương lai tại Syria.
Nếu các nhóm vũ trang người Kurd trung thành với chính đảng mới thì họ sẽ không còn mối liên hệ với PKK, không theo đường lối Maoxist hay mục tiêu “Kurdistan độc lập nằm trên biên giới Syria-Thổ-Iraq-Iran ” thì tức là đã phá vỡ cấu trúc của PKK.
Tức là PKK lúc này sẽ chỉ còn đơn độc ở vị trí một tổ chức khủng bố cần bị loại bỏ.
Đảng “Tương lai Syria” sẽ chỉ còn là chính đảng phục vụ dân tộc Kurd trong Syria như Đảng Baath, như Liên minh Thiên chúa giáo hay Đảng Quốc Xã Syria (SSNP).
Và như vậy, đối chiếu với những gì xảy ra tại Iraq, người Kurd sẽ được tự trị giới hạn nhưng không bao giờ có thể độc lập được nữa.